Lời toà soạn:

VÕ CHÂN CỬU sinh tại Bình Định, theo học Đai học và Cao học Văn học Viện Đại học Vạn Hạnh 1970-1975. Làm thơ từ năm 13 tuổi. Ký tên Võ Chân Cửu từ 1969, thường xuyên có mặt trên tất cả các tạp chí văn nghệ ở miền Nam cho đến 1975 và làm báo dưới bút danh Hưng Văn từ sau 1975. Ông hiện thu mình lại giữa rừng núi Đại Lào (Lâm Đồng),
Đã xuất bản:
- Tinh Sương (Thi Ca, SaiGon 1972)
- Đại Mộng (Nhị Khê, Sai Gon 1973) bị cấm lưu hành sau 30/4/1975
- Trường ca Quảy Đá Qua Đồng (1974)
- Ngã Tư Vầng Trăng (NXB Trẻ 1990)
- Trước Sau, (Thư Ấn Quán, 2011)

 

 

Ông đã nổi danh từ năm 17 tuổi (1969) với bài thơ Chùa Cổ Bên Sông đăng trên tuần báo văn nghệ Khởi Hành ở Saigon, bài thơ 4 chữ 61 câu tuôn chảy như một dòng suối, đơn điệu dai dẳng nhưng có mùi thiền triết và chính đó là tiếng tụng kinh đều đặn trầm khoan, ru hồn người từ ngôi chùa cổ bên giòng sông êm đềm.

 

 

Chùa cổ bên sông
Mưa lồng chính điện
Mưa dìu mái cong
Về thăm năm cũ
Rã chút hương tàn
Trên bia mộ hoang
Trên cành đa phế
Hồn đựng bình vôi
Và trong ngẫu tượng
Than đất than đá
Than cỏ than cây
Cùng con dế nhỏ
Gáy suốt đêm dài
Gáy suốt mười năm
Chết vùi dưới rễ
Còn mãi kêu em
Bên kia bờ sậy
Sông là nắng mai
Ủ lòng em nhạt
Gáy suốt mười năm
Nở hoa bát ngát
Em đeo trong tim
Em cài lên ngực
Một mai hết rồi
Em biết còn ai
Gọi vầng trăng đục
Chở tình lên mây
Mây tan mây hợp
Mây trắng đầy trời
Tan nát nửa đêm
Xoáy theo tiếng mõ
Vọng từ muôn xưa
Hiện con bướm nhỏ
Đậu bâu áo phai
Ru trong nắng tịnh
Nước mắt như mưa
Cuốn hai bờ mắt
Mắt khép một bờ
Em thấy trăm năm
Một tiếng chuông đồng
Em thấy nghìn năm
Một câu chiêu niệm
Em nhìn vạn kỷ
Một vùng như sương
Chùa cổ bên sông
Mưa mưa không cùng
Mưa mưa kỳ cựu
Những ngày nước dâng
Mưa êm nhập định
Từng mảnh rêu phong
Anh quên kinh kệ
Ra chảy với sông
Tìm em vạn ngã
Bạc áo nâu sồng
Kiệt trên đời cũ
Ơi em vô hình
Một đời bay vụt
Hỏi em bóng dáng
Sông nước chập chùng
Nước xô thiên địa
Chùa cổ bên sông

 

Võ Chân Cửu

1969

 

thật là khác với bài thơ Chùa Cổ Bên Sông của Hoàng Hải Hồ 45 năm sau, rất là ngắn gọn nhưng vẫn nói lên cốt lõi triết lý Phật giáo:

 

Chùa cổ bên sông

Lữ khách dừng chân

Rồi không đi nữa

Đời hóa phù vân

Chùa cổ bên sông

Nước xuôi theo giòng

Lúc ẩn lúc hiện

Có có không không

 

Hoàng Hải Hồ

2014