Đôi môi em thơm ngọt như kẹo dừa
Buổi chiều xuống
biển ngả tím và những đợt sóng không ngừng ngấu nghiến bờ cát.
          *
Trời và nước tan vào nhau từ lúc em khép mắt
Hơi thở anh
mở toang mùa hè
Em run rẩy trải qua
hàng vạn đêm chìm đắm trong mật ngọt
những giấc mơ đẫm hương kẹo dừa
chúng ta tan vào nhau trong tiếng đàn ghi-ta
dẫu cho những tháng ngày này
                                        vẫn còn chờ phía trước.
          *
Bóng tối vỡ ra
Xanh lá cây
trắng
xanh da trời,
đỏ, tím, cam, hồng
đen
hòa vào nhau
rồi tan vào lòng nước.
Như tay trên da
như mắt trên môi
như mềm, cứng
mượt, nhám
thô, mịn
đâu là em là anh
không thể phân biệt.
Những con sóng vỡ ra trong ngực anh
rào rạt như hơi thở nóng bừng trên tóc em.
Chúng ta ngụp lặn
dẫu còn đứng nguyên trong tay nhau trên bờ cát.
          *
Trăng đã lên tự bao giờ
ngấp nghé sau lưng anh
ghé lên vai anh
chồm qua đầu anh
rải lên trán em ánh sáng huyền hoặc
rồi vội vã lục tìm
những giấc mơ mùa hè không dứt
em giấu sau đôi mắt.
Chúng ta mỉm cười vào mắt nhau
Nhạc căng đầy tuôn tràn trong muôn mạch anh
Biển đập dồn rộn rã trong ngực em
Và anh đọc thấy giấc mơ của chính mình
trong mắt em trên môi em run khẽ:
Anh sẽ mang em về nhà
thả nhạc bay lượn quanh em
như đàn bướm nhởn nhơ trong vườn tràn nắng ấm.
Ôm em trong tay
mùa hè sẽ bắt đầu từ đây
bóng tối sẽ luôn ngọt ngào
như kẹo dừa
như chúng ta mãi mãi đi tìm, không thoả
hương vị mùa hè
tự do
tình yêu
và thế giới đầy màu sắc
trên môi nhau
đêm tiếp theo đêm
trong bóng tối huyền hoặc.
          *
Chỉ có vầng trăng ghé mắt qua cửa sổ
và tiếng đàn ghi-ta
biết.
 
Hoàng Ngọc Thư