
Korsakov cho phép đám du kích dưới quyền được nghỉ ngơi và ăn uống trong vòng một giờ, cả bọn nằm rải rác trong phòng đại sảnh, vớ phơi đầy trên lưới sắt chắn lò sưởi, áo khoác ngoài trải trên nền nhà. Vika nằm ngửa, chân vắt tréo, trên trường kỷ bọc bằng vải mềm như lông đuôi ngựa, dưới cái đầu sơn dương gắn trên tường, tay nàng mân mê chiếc mũ lông thỏ đặt trên ngực. Tóc nàng màu hung đỏ được cắt ngắn gọn gàng như một cậu con trai, tóc dơ bẩn đến nỗi nó bện lại với nhau như rễ tre thẳng đứng hoặc xoắn ốc. Nàng nhìn chăm chú đôi con mắt thủy tinh của con sơn dương, mê mẩn về con vật bị sát hại. Tôi đoán trí óc nàng đang phiêu lưu trong cuộc săn bắn của người thợ săn – tự hỏi phát đạn đó giết chết ngay con sơn dương hay con vật bị thương còn chạy được vài cây số, nó không biết rằng cái chết đã tiềm ẩn vào da thịt và xương cốt, nó không thể chạy nhanh hơn một con ốc sên đã té lăn cù.
Tôi ngồi bên mép cửa sổ quan sát cô ta và cố gắng không cho cô ta biết. Nàng đã cởi lớp áo phủ ngoài để phơi khô, chỉ còn cái áo sơ mi bằng nỉ dày kiểu thợ đi rừng, có lẽ là áo cũ của một người đàn ông nào đó, to gấp đôi khổ người của nàng và cái quần dài mặc sát đùi dể giữ cơ thể ấm áp. Khác hẳn với những người tóc hung đỏ khác, nàng không có một vết tàn nhang nào cả. Môi trên hơi hở để lộ hàm răng dưới những chiếc răng nhỏ không đều đặn. Tôi không thể ngưng nhìn cô ta. Nàng không phải là mẫu người lý tưởng của bọn đàn ông – gầy, thiếu ăn như thể cả tuần vừa rồi chỉ ngủ trong rừng – nhưng tôi muốn nhìn nàng trần truồng. Tôi muốn cởi chiếc áo sơ mi thợ rừng, liệng qua một bên, và rà lưỡi trên bụng trắng nõn của nàng, cởi cái quần dài mặc lót cho ấm trong mùa đông và hôn lên cặp đùi gầy gò của nàng.
Đầu óc phiêu du giữa ban ngày với đầy hình ảnh sống động đã đưa tôi ra khỏi thế giới hiện tại. Có phải những quân bài khiêu dâm của Kolya đã khơi động trí tưởng tượng của tôi không? Thường thường những hình ảnh tưởng tượng của tôi rất trong sáng và bình thường – Tôi có thể hình dung Vera Osipovna với đầy đủ quần áo, độc tấu đại hồ cầm cho tôi nghe trong căn phòng ngủ lẻ loi của nàng, sau đó tôi sẽ khen ngợi nàng, làm nàng cảm kích với những lời hùng hồn, chuyên nghiệp của giới nhạc sĩ. Ảo giác đó sẽ kết thúc với vài nụ hôn say đắm, chân của Vera sẽ dạng ra và làm ngã lăn cái giá đặt bản nhạc, mặt nàng sẽ đỏ bừng lên, trong khi tôi nở một nụ cười bí hiểm và bỏ lại nàng đứng ngơ ngẩn, cổ áo xốc xếch, một nút áo bị tuột ra ngoài.
Ảo tưởng của tôi thường chấm dứt trước khi đến phần tình dục, bởi vì tôi sợ chuyện tình dục. Tôi không biết phải làm thế nào. Tôi cũng không biết đủ để giả vờ như mình đã biết. Tôi hiểu căn bản về cơ thể học, nhưng tư thế hành động làm tôi bối rối, nếu không có một người cha, một người anh, hay một người bạn có kinh nghiệm chỉ dẫn, tôi chẳng còn biết hỏi ai..
Nhưng tôi không có sự thanh khiết trong cơn thèm muốn Vika. Tôi muốn đè nàng xuống, cái quần tụt xuống dưới mắt cá chân. Nàng có thể chỉ cho tôi phải làm sao, và khi đã tới đỉnh, những ngón tay với móng dơ bẩn và sắc bén sẽ cào cấu vào vai tôi; đầu của nàng sẽ ngửa ra sau, để lộ cái cổ trắng dài và nhịp đập của động mạch cổ dưới quai hàm của nàng; mắt nàng sẽ mở lớn, con ngươi sẽ thu nhỏ lại giữa màu xanh của mắt cho đến khi chỉ còn bằng cái chấm nhỏ trên chữ i thôi.
Tất cả ngững cô gái trong nhà này – Nina Và Galina, Lara và Olesya – khi mới thoạt nhìn đều đẹp hơn Vika. Tóc của các nàng đều dài và chải chuốt; không dính bùn đất trên mu bàn tay, họ còn đánh một chút môi son nữa. Các cô chạy ra chạy vào phòng đại sảnh, bưng những tô lớn đựng hạt dẻ con nguyên vỏ và củ cải đỏ muối. Lại thêm một đám người võ trang mới cần được phục vụ -- dù là đồng bào nhưng vẫn nguy hiểm và khó đoán. Một người trong bọn họ, ngồi bắt chéo chân trên sàn nhà gần lò sưởi, nắm cổ tay tròn trịa của Galina đang khi nàng cúi người xuống để châm thêm rượu vodka vào cái ly của hắn.
“Cô đã xem xét bên ngoài chưa? Một trong những đứa nằm úp mặt là bạn trai của cô phải không?”
Đám chiến hữu của anh ta cười to và anh chàng dân quân như được khuyến khích, lôi Galina vào lòng. Nàng đã quen chịu đựng những hành vi thô bạo cho nên chẳng kêu la hay đánh đổ dù một giọt rượu vodka.
“Chúng nó có mang nhiều đồ ăn ngon cho cô ăn không?” Chắc là có, ê, xem đôi má này!” Hắn quẹt ngón tay cái chai cứng trên chiếc má hồng mềm mại của nàng. “Cô đã làm gì cho bọn chúng? Bất cứ cái gì chúng muốn phải không? Thoát y vũ trong khi chúng hát bài ‘Host Wessel Song’ (Đảng ca của Nazi) phải không? Làm tình bằng miệng trong khi chúng uống rượu schnapps phải không?”
“Buông cô ta ra,” Vika nói. Nàng vẫn nằm ngửa, vẫn còn ngắm cái đầu con sơn dương trong khi đôi chân mang vớ len dầy lúc lắc theo nhịp một bài hát không lời. Giọng nói bình thản – cô ta có giận dữ hay không cũng khó mà biết. Ngay khi tiếng nói vừa vang trong không khí, tôi ước rằng mình đã nói câu đó. Đó là một cử chỉ can đảm, có thể là tự sát không chừng, nhưng mà Galina luôn tử tế với tôi, đáng lẽ tôi phải bảo vệ nàng – không phải vì bản chất quân tử của tôi, nhưng mà để gây ấn tượng trong lòng Vika. Trong lúc đáng lẽ phải làm một cái gì thì tôi lại như đóng băng, lại thêm một cử chỉ hèn nhát đã ăn sâu trong lòng tôi nhiều năm. Kolya có lẽ đã can thiệp không do dự, nhưng hắn còn đang bên cạnh Korsakov cho anh ta xem xét bức thư của Đại tá cho phép tự do di chuyển.
Anh chàng du kích đang nắm cổ tay Galina, do dự một chút trước khi đáp ứng lời Vika. Tôi biết anh ta đang sợ hãi. Tôi từng sợ hãi một thời gian dài, nên có thể nhận biết cảm giác đó trên người khác trước khi họ phát hiện. Nhưng tôi cũng biết anh ta sẽ phản bác lại, mạnh mẽ, để tỏ ra mình không sợ, mặc dù tất cả chiến hữu của anh lúc đó đều đã biết.
Cuối cùng anh ta cũng lên tiếng: “Sao thế? Bộ muốn ả cho riêng mình hả?”
Đó là lời chống đối yếu xìu, chẳng ai cười với anh ta. Vika thì chẳng thèm để ý. Cũng chẳng nhìn anh ta. Có mỗi dấu hiệu chứng tỏ cô có nghe tiếng anh ta trả lời là nụ cười nhếch mép chậm rãi nở trên khuôn mặt, không rõ là để trả lời cho câu chế nhạo hay do ánh sánh lấp lánh của con mắt sơn dương. Sau vài giây, người du kích lẩm bẩm gì trong miệng và buông tay Galina và đẩy nhẹ nàng ra.
“Đi đi, phục vụ mấy người khác. Cô làm nô lệ lâu rồi, việc đó hợp với cô.”
Nếu lời chế nhạo của tên du kích làm tổn thương nàng, Galina dấu rất kín. Nàng rót rượu ra mấy cái ly cho mọi người trong nhà, ai cũng lịch sự gật đầu cảm ơn.
Sau vài phút tính toán hơn thiệt về việc bị bẽ mặt, tôi đi về phía ghế trường kỷ và ngồi xuống phía cuối, gần bàn chân mang vớ len màu xám của Vika. Bộ râu cằm của con sơn dương đong đưa trên đầu tôi. Tôi nhìn lên nó rồi đưa mắt qua Vika. Nàng nhìn chòng chọc ngay vào mặt tôi, chờ nghe điều gì vớ vẩn tôi đang dự định nói với nàng.
“Cha của cô là một thợ săn phải không?” Đây là câu hỏi tôi đã suy nghĩ kỹ khi còn đứng ở bên kia phòng. Ngay khi vừa buột miệng nói, tôi tự hỏi tại sao tôi lại cho rằng đó cách hay nhất để bắt đầu câu chuyện. Tôi đã đọc một vài bài báo nói về những người bắn sẻ, về Sidorenko bắn mấy con sóc khi còn niên thiếu.
“Cái gì?”
“Cha của cô … Tôi nghĩ đó là cách cô học bắn súng.”
Tôi không đoán được đó là sự chán nản hay giận dữ trong đôi mắt xanh của nàng. Nhìn kỹ, nhờ ánh đèn dầu và ánh sáng từ lò sưởi, tôi có thể thấy một vài mụn đỏ trên trán của nàng.
“Không, ông không phải là thợ săn.”
“Tôi đoán phần lớn những tay bắn sẻ xuất thân từ thợ săn…Tôi đọc được ở đâu ấy mà.”
Nàng không nhìn tôi nữa, hướng mắt chăm chú về đầu con sơn dương. Tôi không đáng được chú ý bằng một con vật nhồi bông. Đám du kích nhìn tôi, huých cùi chỏ, thì thầm và cười cợt không thành tiếng với nhau.
“Cô lấy được khẩu súng trường Đức ở đâu vậy?” Tôi hỏi cô ta, có chút tuyệt vọng, như một người đánh bạc, cứ tiếp tục đánh một bên chẵn, mặc dù càng lâu càng thua đậm.
“Từ một tên Đức.”
“Tôi có con dao găm Đức.” Tôi kéo ống quần lên, lấy con dao ra, và lật nó lên để ánh sáng chạy trên thép. Con dao làm nàng chú ý và đưa tay ra, tôi trao con dao, nàng ướm thử cạnh sắc trên cánh tay mình.
“Đủ sắc bén để cạo râu được.” Tôi nói. “Ý tôi không phải là nói cô cần … “
“Anh kiếm được ở đâu vậy?”
“Trên người một tên Đức.”
Cô ta mỉm cười và tôi rất hãnh diện về câu trả lời đó, như thể tôi đã nói một câu rất khéo léo, đối lại với câu trả lời cụt ngủn của cô ta.
“Và anh kiếm thấy tên Đức ở đâu?”
“Một tên lính nhảy dù chết trong thành phố Leningrad.” Hy vọng câu trả lời mập mờ khiến cô ta có thể cho rằng tôi đã giết nó.
“Chúng đã thả dù trong Leningrad? Bắt đầu rồi sao?”
“Chỉ là tấn công chớp nhoáng thôi, tôi đoán vậy. Một vài thằng xuống được. Thật là không may cho tụi Đức.” Tôi nghĩ được lắm, chỉ là buột miệng nói ra, như thể tôi cũng là một chiến sĩ nói chuyện về sự tổn thất của quân thù một cách rất bình thường.
“Tự tay anh giết nó?”
Tôi mở miệng định sẵn sàng nói dối, nhưng cái cách nàng nhìn tôi, hai môi cong lên nụ cười ngạo mạn, khiến tôi vừa tức giận vừa muốn hôn nàng…
“Giá lạnh giết nó. Tôi chỉ thấy hắn rơi xuống thôi.”
Nàng gật đầu, trả lại con dao cho tôi, rồi duỗi tay ra phía sau và ngáp thật lớn, chẳng thèm che miệng, phô hàm răng nhỏ nhắn nhưng không đều đặn, như răng con nít. Nàng có vẻ rất hài lòng như thể vừa ăn xong một bữa tiệc với chín món khác nhau cùng với rượu ngon hạng nhứt, mặc dầu tôi chỉ nhìn thấy nàng gặm củ cải đen thôi.
“Giá lạnh là võ khí xưa nhất của Mẹ dân tộc Nga,” tôi thêm vào, đó là câu nghe được thường xuyên trên máy thu thanh. Vừa nói ra tôi đã hối hận không thu lại được. Có thể đó là sự thật, nhưng đó là câu sáo ngữ tuyên truyền đã từ vài tháng nay. Ngay cả mở miệng nói Mẹ dân tộc Nga khiến tôi cảm thấy mình giống như mấy đứa thanh thiếu niên tiền phong với nụ cười ngây ngô, mặc áo trắng choàng khăn đỏ, đi diễn hành ngoài công viên, miệng hát bài “Cậu Bé Đánh Trống Hoan Lạc.”
“Tôi cũng có một con dao,” nàng nói, vừa kéo ra một con dao cán bằng gỗ cây phong, từ trong cái bao dắt ở dây lưng đưa cán dao cho tôi.
Tôi quay cái lưỡi mỏng của con dao, cầm trong tay, cảm thấy một chuỗi đường kẻ mịn màng trên thép, giống như những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.
“Trông thật mỏng manh.”
“Không đâu.” Nàng nghiêng về phía trước, dùng đầu ngón tay trỏ lướt trên mặt thép của lưỡi dao. “Đó là thép Damascus.”
Bây giờ nàng ở gần tôi đến nỗi có thể nhìn rõ được những đường cong của vành tai hay những nếp nhăn làm giảm sự mịn màng của cái trán mỗi khi nàng nhướng mày lên. Một vài lá thông nhọn như mũi kim ghim rải rác trên mái tóc dày của nàng và tôi kìềm chế mình đừng nhặt chúng ra.
“Nó có tên là puukko,” nàng nói với tôi. “Tất cả con trai Phần Lan đều có, khi đến tuổi.”
Nàng lấy lại con dao và cầm nghiêng lưỡi dao để có thể chiêm ngưỡng ánh lửa chiếu trên mặt thép.
“Người bắn sẻ hạng nhất trên thế giới là một người Phần Lan tên Simo Hayha biệt danh Bạch Tử Thần. Năm trăm lẻ năm người Nga bị chết dưới tay anh ta đã được xác nhận trong trận chiến mùa đông.”
“Thế rồi cô lấy nó từ tên lính Phần Lan mà cô bắn hạ phải không?”
“Mua nó 80 đồng tiền Nga trong thành phố Terijoki đó.” Nàng nhét con dao vào cái bao đeo trên dây lưng và nhìn một vòng căn phòng xem có gì đáng lưu ý không.
“Có thể cô sẽ là Hồng Tử Thần,” tôi nói, cố giữ câu chuyện được liên tục bởi vì tôi biết nếu dừng lại, tôi sẽ không có đủ can đảm để bắt đầu trở lại. “Có nhiều người bắn sẻ tài giỏi ngoài kia. Tôi đoán bọn Einsatzkommandos không chịu để yên kẻ nào bắn lại chúng.”
Vika nhìn tôi với cặp mắt xanh lạnh như tiền. Có cái gì không phải hoàn toàn nhân tính trong cái nhìn đó, một loài thú dữ, một con chó sói. Nàng cong cớn môi lên trước khi lắc đầu.
“Tại sao anh nghĩ đó là bọn sát thủ Einsatzkommandos?”
“Mấy cô gái nói với tôi.”
“Anh bao nhiêu tuổi, 15 phải không? Anh không phải là quân nhân –“
“Mười bảy.”
“Nhưng anh đi cùng với một người lính, anh ta đã không chiến đấu cùng với đơn vị của mình.”
“Vâng, như anh ta đã nói, chúng tôi có nhiệm vụ đặc biệt, lệnh của Đại Tá Grechko.”
“Nhiệm vụ đặc biệt làm gì hả? Tổ chức kháng chiến quân ư? Bộ anh thấy tôi trông ngu muội lắm sao?”
“Không.”
“Anh đến đây để thăm mấy cô gái đó? Chỉ thế thôi? Một trong những cô đó là bạn gái của anh hả?”
Tôi đã hãnh diện một cách lạ lùng rằng cô ta nghĩ một trong những cô gái dễ thương đó là bạn gái của tôi, mặc dù tôi nhận ra cái giọng điệu chế diễu trong câu, “một trong những.” Nàng đã tò mò về tôi, đó là một sự khởi đầu. Và nàng tò mò rất đúng. Tại sao một chú bé từ thành phố Piter đi đến tận đây, 20 cây số sau tuyến địch, nghỉ ngơi, thoải mái trong căn nhà dành cho sĩ quan địch quân?
Tôi chợt nhớ đến lời khuyên của Kolya về cách lôi cuốn đàn bà bằng những bí mật.
“Chúng tôi có mật lệnh, tôi đoán chắc cô cũng có, hãy giữ yên như vậy.”
Vika nhìn chằm chặp tôi trong vài giây. Có thể nàng đã bị lôi cuốn, nhưng khó mà nói.
“Những tên Đức nằm ở ngoài kia với mớ óc đổ trên tuyết? Đó là lính chính quy thông thường. Anh phải nghĩ rằng, một người – xin lỗi một chú bé – làm cho mật vụ NKVD phải hiểu được sự khác biệt đó. ”
“Tôi không có dịp xem xét những dấu hiệu của chúng vì bọn người của cô chĩa mũi súng vào chúng tôi.”
“Chúng tôi đi tìm bọn sát nhân Einsatz. Đó là trò chơi quan trọng. Đã sáu tuần nay, chúng tôi săn lùng tên ác ôn làm tình với xác chết Abendroth. Tưởng rằng nó đến đây đêm nay.”
Tôi chưa từng nghe thấy lời nguyền rủa “làm tình với xác chết” bao giờ. Lời nói nghe độc địa phát ra từ miệng nàng. Tôi mỉm cười bâng quơ, một nụ cười xem ra kỳ cục và vô tâm. Trong đầu tôi hình dung ra nàng không mặc quần; rõ ràng từng chi tiết, rõ hơn tất cả những hình ảnh khỏa thân mà tôi từng tưởng tượng. Có thể những hình khiêu dâm trong bộ bài của Kolya đã giúp tôi rất nhiều.
“Abendroth ở trong căn nhà tại Novoye Koshkino,” tôi bảo nàng. “Bên cạnh bờ hồ.”
Tin tức đó hình như làm nàng chú ý hơn bất cứ điều gì tôi đã nói với nàng. Nụ cười vu vơ của tôi hợp với sự hiểu biết về chỗ ở của bọn Đức làm cho tôi nhất thời trở nên bí hiểm.
“Ai nói với anh như vậy?”
Một người bí ẩn phải biết cách làm sao hướng câu hỏi đi chỗ khác, bước tránh qua một bên như võ sĩ quyền anh, nhấp nhô, quay qua quay lại, đừng để bị đánh trúng. Tôi biết điều gì nàng đang muốn biết. Lần đầu tiên tôi có được lợi thế hơn nàng. Những chữ Novoye Koshkino làm cho lý lịch NKVD của tôi thêm một chút đáng tin cậy, cho tôi một chút lợi khí mà tôi có thể khai thác thêm.
“Lara,” tôi nói, cho hết tất cả chỉ với một chữ thôi.
“Cô nào là Lara?”
Tôi chỉ cho nàng. Khi cái nhìn không chớp mắt của Vika đổi hướng, tôi cảm thấy mình đã phản bội Lara. Cô ta đã rộng lượng cho chúng tôi nơi trú ẩn lúc trời lạnh giá, cho chúng thức ăn nóng, không ngại nguy hiểm ra ngoài trời giữa đêm đông khắc nghiệt với đôi chân trần, để bảo vệ chúng tôi trước đám dân quân nghi ngờ này – và tôi đã thố lộ tên nàng cho kẻ giết người mắt xanh lạnh lùng này. Vika đưa chân ra khỏi trường kỷ, những ngón chân trong vớ đụng vào quần tôi. Nàng đứng dậy và bước tới chỗ Lara, cô ta đang khom mình bên lò sưởi để bỏ thêm củi vào đống lửa. Không có giày ủng, tôi mới thấy Vika nhỏ bé làm sao, nhưng nàng di chuyển với điệu bộ nhàn nhã ta có thể thấy được của những thể tháo gia trong lúc họ nghỉ ngơi xa vận động trường. Tôi nghĩ đây là chiến tranh thời đại, sức lực không nghĩa lý gì và một cô gái mảnh mai cũng có thể bửa làm hai cái đầu của một tên Đức cách xa 400 thước.
Lara có vẻ hơi bối rối khi cô ta nhìn thấy người bắn sẻ mỉm cười với mình. Cô chùi than đen khỏi tay và lắng nghe Vika. Tôi không nghe rõ họ nói gì, nhưng thấy Lara gật đầu, và cử chỉ ra dấu bằng tay, tôi đoán cô ta đang chỉ hướng cho Vika.
Kolya bước vào phòng với Korsakov. Mỗi người có một ly vodka trong tay và họ cười với nhau về câu chuyện diễu, như đôi bạn chí thân, quên mất không khí đố kỵ trước đây. Tôi không trông đợi điều gì tệ hơn thế -- Kolya là một người môi giới tài ba, đặc biệt khi hắn giới thiệu về chính bản thân. Hắn đi thong thả về phía trường kỷ bọc lông ngựa, ngồi xuống với tiếng thở dài, vỗ trên đầu gối tôi và uống cạn hớp rượu vodka cuối cùng.
“Mày ăn đủ chứ?” hắn hỏi tôi, “Chúng ta sẵn sàng lên đường thôi.” “Chúng ta đi sao? Tao tưởng chúng mình ngủ qua đêm ở đây.”
Cuộc chạm súng đã dấy động cơ thể tôi, cũng qua một lúc rồi từ khi đạn bay tứ tung. Tôi cảm thấy mệt mỏi thấm vào tận xương cốt. Chúng tôi đã đi bộ cả ngày trong tuyết và tôi chưa hề ngủ từ khi rời khỏi căn chung cư của Sonya.
“Cố lên, mày thông minh hơn thế chứ. Mày nghĩ xem cái gì sẽ xảy ra khi bọn Đức ngoài kia không trở lại doanh trại sau khi ăn chơi ở đây tối nay? Bao lâu nữa chúng nó sẽ gởi một trung đội đến đây để tìm hiểu xem mấy thiếu úy của chúng biến mất đâu rồi?”
Vika đã có được điều nàng cần hỏi Lara. Bây giờ nàng đang nói nhỏ với Korsakov, cả hai đứng trong góc phòng – thỉnh thoảng một ngọn lửa bùng lên soi sáng chiếc vai rộng, hàm râu tua tủa của người chỉ huy đám kháng chiến quân và người sát thủ bé nhỏ của anh ta.
Những người dân quân khác bắt đầu sửa soạn, mang vớ và giày ủng bằng nỉ, cố nốc thêm một ly vodka, sẵn sàng cho một cuộc lội bộ dài trước mặt. Mấy cô gái đã biến mất hút vào những phòng phía sau nhà, tôi đoán họ cố vớt vát vài thứ mang theo và quyết định phải đi đâu.
Tôi nảy ra một ý nghĩ và nói: “Chúng ta có thể dùng hai chiếc xe Đức này, chở bọn con gái về Piter …” Như mọi lần khác, mỗi khi tôi cho là ý kiến hay, sự tuyệt vời chợt biến mất trước khi tôi nói hết câu thứ hai.
“Lái chiếc xe Kubel về vòng đai phòng thủ Leningrad,” Kolya nói. “Hừm, đúng vậy, đó là một ý nghĩ. Khi quân ta thổi tung chúng ta ra khỏi con đường, và một tên Don Cossack nhà quê ngu đần nào đó lôi thi thể bốc cháy của chúng ta ra khỏi đống xe bẹp dúm, nó sẽ tự hỏi, ‘Hứ, hai thằng nhóc con Đức này sao giống chúng ta quá đi thôi!’ Không, chú sư tử nhỏ của tôi ơi, chúng ta khoan trở về Piter đã. Chúng ta có việc phải làm ở Novoye Koshkino.”
MInh Đạo Nguyễn Thạch Hãn
