Trời không mây, một mình trong phiêu lãng

Giữa rừng phong trơ trụi lá vào đông

Đợi một ngày mây đến ngập không trung

Đem Hạnh phúc cuối đời không mây xám.

Những nẻo đường Thiền, ngày mưa, ngày nắng

Rồi tuyết buông vương nhẹ đọng trên mi,

Vẫn nhẹ nhàng Thiền nguyện bước chân đi

Trong tĩnh lặng một chiều đông không nắng.

Không còn nữa những ngậm ngùi, cay đắng

Lối đi về buông thả chuyện hôm xưa.

Chỉ còn đây hiện tại những dòng thơ

Trong giác niệm ngày mai về bến Giác.

Lãng đãng cơ duyên soi hồn man mác

Buông lụy trần, hành giả vững thân tâm.

Gió sớm, mây chiều: Một thoáng phù vân

Không còn nữa chuỗi ngày xưa dĩ vãng.

 

Nguyễn Hải Bình