NẮNG THÁNG TƯ

Nắng tháng tư giòn tan trên phiến cỏ
Anh mơ màng bóng dáng nhỏ em qua
Ngẩn ngơ hồn tà áo trắng thướt tha
Tung trong gió một chiều quê miền hạ.

Nắng tháng tư làm hồng thêm đôi má
Mắt trong ngần lúng liếng thẹn thùng đưa
Môi em cười làm dịu cả nắng trưa
Tim anh bỗng rung lên tầng lỗi nhịp.

Nắng tháng tư nhen vàng màu bông điệp
Để phượng hồng bén lửa rực trời xanh
Tuổi học trò sao vội bước qua nhanh
Con ve nhỏ nỉ non mùa li biệt .

Anh nhặt nhạnh gửi tình vào trang viết
Gom nhớ thương nhuộm tím những chiều buồn
Ướp nồng nàn lên một thuở tơ vương
Cuốn lưu bút lại dày thêm trang nữa.

Tháng tư về đặt ra điều chọn lựa
Trăm ngả đường phải suy nghĩ trở trăn
Rồi từ đó mình đôi ngả cách ngăn
Nơi xa đó còn nhớ không em hả?

Tháng tư về làm chênh chao miền hạ
Luyến tiếc về thời xưa cũ đã qua
Tháng tư về nắng quái ngả nghiêng ta
Liêu xiêu đổ giữa chiều quê yên ả.

Nắng tháng tư cho mùa về sang hạ
Cho cuộc đời vang vọng mãi lời ca!


Phương Loan

 

 

Nhà thơ Phương Loan tên thật Phan thị Kim Loan là giáo viên tại Saigon.