NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐA ĐOAN
 
Người đàn bà gác lại tuổi thanh xuân
Để bước vào cuộc đa đoan số phận
Bờ môi khô bỏ quên mùi son phấn
Khuôn phép nhu mì đức hạnh đoan trang
Đêm từng đêm chong đèn  đếm thời gian
Cất giọng ru sầu...Ầu ơ con ngủ
Chiếc áo phơi ngoài hiên màu huyết dụ
Sợ mưa về lạc lối dấu chân hoang
Giọt đàn treo trên mười ngón tay ngoan
Hương con gái thoảng vườn xuân biêng biếc
Hồn đê mê dưới mái lầu vọng nguyệt
Cởi nết na em mặc áo da trời
Đêm cựa mình nghe con gọi mẹ ơi
Chiếc lá rơi vàng hơn mùa thu trước
Giấu trong tim dòng nước mắt chảy ngược
Đời mênh mông như trăm nhánh sông buồn
Cơn gió đùa cho cỏ ngậm hồn sương
Trăng đã tàn phai theo màu tóc rối
Em lầm lũi đi xa ngày tháng đợi
Người đàn bà lòng hoang lạnh đa đoan !
 
                    Phương Loan