NHỚ VỀ THÔN HỚI

 

Tôi vẫn nhớ đường về quê xứ ngoại

Có con đê ôm ấp giải sông Hồng,

Có những hàng nhãn ngọt mọc ven sông

Bên trườn dốc lối vào thôn Hải Yến.

Mỗi độ hè về lịm hồn xao xuyến

Khúc nhạc chiều: tiếng sáo gọi thu không

Đêm xuống dần, trăng sáng trải mông lung

Người thôn nữ hát thầm trong e ấp.

Có lúa hai mùa, ruộng đồng xanh ngắt

Có đàn cò điểm trắng dưới chân đê

Mỗi độ bãi trường tôi đợi chuyến xe

Về thôn Hới, một khung trời trong sáng

Đứng trước sân, xem vàng phơi dưới nắng

Những nong tầm cho kén sắc vàng ươm.

Nghe tiếng mõ chiều, đếm những giọt sương

Rơi hờ hững ngập ngừng trên cỏ biếc

Có ai đàn lúc thu về đơn chiếc

Tiếng độc huyền thoảng đón gió heo may

Lờ lững cánh diều lạc giữa khung mây

Đêm dần xuống, tôi tìm về thôn Hới

 

Nguyễn Hải Bình