RÁNG CHIỀU 

 

Đêm xoã tóc gối đầu lên ngày cũ

Yêu thương xưa thức dậy giữa chăn hờ

Nghe ân ái vẹn nguyên từng nhịp thở

Hương nồng nàn ướp đẫm cuộc tình mơ

Mai thức dậy hồn sương còn trên lá 

Nắng hồn nhiên lóng lánh mắt môi người 

Gió trầm tư vỗ về lau giọt trắng 

Đường vui tươi khuất lấp lối đau đời

Trăm lần khôn sao một lần bỗng dại

Tha thiết kia sẽ vụn vỡ hoang chiều

Giọt thơ hồng tan phai trong hờ hững 

Chung riêng mình sắp xếp được bao nhiêu.  

   

Phương Loan