Tình già

 

Anh bảo em đừng lo, nhưng anh

trái tim xao xuyến đã trở mình

em hỏi khi nào thì anh lại

cười vang và hát dưới trời xanh

 

đàn anh gảy nhẹ từng giây cũ

tay run như thưở đó mối tình

giữ lâu ngày nặng tim hốt hoảng

đập cứ liên hồi, đập quá nhanh

 

anh còn giữ lại hình năm trước?

em tóc ngang vai, anh thật gầy

chiều nay em đứng bên song cửa

nhìn mây nhìn nước, giả thơ ngây

 

tiểu thuyết nên chỉ toàn hư cấu

tình yêu là đóa bồ công anh

khi hoa đã rộ, bay trong gió

mũi tên thật nhỏ, trắng vô tình

 

bây giờ em vẫn làm thơ chứ

vì biết bao nhiêu cho đủ lời

tiếng yêu nghèn nghẹn không nói hết

nước mắt nhiều khi chẳng chẩy xuôi

 

k.c. Nguyễn

(trích tập thơ Chiều Tình Yêu)

https://www.barnesandnoble.com/w/chi-u-t-nh-y-u-k-c-nguy-n/1140395596;jsessionid=8DFBFC7578DE8BA9B31227D61491EC20.prodny_store01-atgap18?ean=9781668577776