TƯỞNG RẰNG ĐÃ QUÊN
               
     Tưởng.
           Tưởng đã quên quên thật rồi
      Đêm mơ nhớ mắt ngày thời nhớ môi
              Tưởng chi tội vậy Em ơi
        Tưởng ta cứ tưởng Em cười vô tư
     
    Cuộc.
             Cuộc xưa khâm liệm từ từ
       Ngỡ yên đâu biết sật sừ nhịp tim
             Em qua mắt khép lim dim
     Sờ tay lên ngực biết tim phập phồng
 
     Rằng.
            Đã đeo bám tưởng là Rằng
       Quên Em rất dễ ví bằng như mơ
            Ngờ đâu nhớ trụ bám chờ
     Rằng ta chợt hiểu khạo khờ chữ yêu
 
     Tay.
           Ngửa Tay hứng giọt mưa chiều
       Làm ta loảng tưởng ít nhiều hạt thơ
                Vẫn còn Em nhỉ đủ chờ
         Thu sa trần hạt ngu ngơ mộng hờ
 
     Dậy.
               Dậy thì nhớ trổi vu vơ
     Tóc rơi cọng bạc lững lờ hương xưa
             Dậy đi ngủ mãi mơ thừa
       Xin chia lão tuổi đủ vừa tặng Em
 
     Làm.
            Nhắc Em ngủ nhớ buông rèm
        Hong khô tóc ướt lẻn thềm gió qua
                Lỡ đêm lạc gót thật thà
         Ta theo con gió qua nhà Em thăm
                        
      
      Thang Fam