Xin đừng vội lớn

 

Này cô bé, nhìn cô anh xao xuyến:

Tuổi mười ba cô đã đẹp vô cùng

Mắt long lanh, môi đỏ thắm, tóc như nhung

Ôi một nụ hoa hồng trong nắng sớm

Nhưng cô ạ, dù cô đang tuổi lớn

Anh xin cô chớ vội hết trẻ con

Mắt đã long lanh, chớ vội hút hồn

Môi đã thắm, hãy khoan cười quyến rũ

Tóc đã thơm, anh xin cô gìn giữ

Khoan để sợi nào vương mắt một ai

Trái tim non nếu đã biết yêu người

Xin chỉ yêu gia đình, thầy cô, bè bạn

Sau vừng trán ngây thơ sáng lạn

Xin hãy toàn chuyện sách vở bướm hoa

Ô mai, kem, bánh ngọt, chocolat

Những thứ đó xin cô khoan hãy chán

Nghĩa là anh xin cô đừng vội lớn

Khoan biết bồi hồi, thao thức, nhớ nhung

Tình long lanh như hạt kim cương

Mà tình cũng long lanh như nước mắt

Hãy coi chừng, anh trông cô tài sắc

Hồng nhan đa truân, cô có hiểu gì

Cô cũng sẽ dầy vò bao kẻ tình si

Mà chắc chỉ một chàng trai sung sướng

Cũng chẳng vui chi khi làm người lớn

Bận rộn, lo âu những gánh nặng đời

Cô sẽ biết buồn, sẽ biết thở dài

Lúc đó hẳn lòng cô nhiều nuối tiếc

Hãy vẫn còn xanh, hỡi nụ hoa tinh khiết

Hãy vẫn ngây thơ, hỡi thiên thần diễm lệ tuổi mười ba

Hãy qua rất chậm những ngày tháng ngọc ngà

Cô bé nhé, xin cô đừng vội lớn.

 

Hoàng Hải Hồ

1974

 

Ảnh: Tuấn Kiệt Jr.